VÈ CŨ VÀ MỚI VỀ ĐẤT ĂN CHƠI ( ĐẤT THÁI BÌNH)

By KHÚC QUÂN HÀNH


Đất ăn chơi
             Ba vị Nguyễn Công Viễn - Nguyễn Công Hiển - Đoàn Duy Hiền người Thái Bình đi chu du thiên hạ bị người ta đọc vè Thái Bình chế diễu rằng: "Thái Bình có cái cầu Bo / Có nhà máy Cháo có lò đúc muôi / Tháng ba ngày tám rong chơi / Chu du thiên hạ cho đời đổi thay / Có "vali cói" cầm tay / Nón giang gậy trúc thẳng ngay lên đường / Tung hoành đi khắp bốn phương / Giơ tay hứng lấy tình thương đồng bào / Năm xu cho chí một hào / Củ khoai vốc gạo cho vào "vali" / Thái Bình ta rủ nhau đi !!!"         Tức máu các vị làm bài vè đối lại. Theo yêu cầu của các vị tôi đưa ra để các bạn thưởng thức.
Thái Bình có cái cầu Bo
Có trạng Bắc Quốc (1) có pho thần đồng (2).
Năm mươi bộ sách của ông
Chuyển giao hậu thế ghi công tỉnh nhà !
Đại khoa Văn Miếu tỉnh ta
Có trên trăm vị (3) quả là quá đông !
Ba lần thắng giặc Nguyên Mông
>>>> XEM TIẾP<<<<<

More...

NHỮNG CẢM NHẬN VỀ 200 BÀI THƠ " BUỒN NGỦ" CỦA THẢO QUYẾT MINH

By KHÚC QUÂN HÀNH

More...

NHÀ VĂN TRIỆU BÔN ĐI THỰC TẾ

By KHÚC QUÂN HÀNH

More...

NHÀ VĂN TRIỆU BÔN ĐI THỰC TẾ SÁNG TÁC

By KHÚC QUÂN HÀNH


GIAI THOẠI VĂN HỌC
 
NHÀ VĂN TRIỆU BÔN
Nhà ăn Triệu Bôn xin được...ngồi tù
Chuyện ngỡ như đùa mà có thật.Sau chiến tranh đất nước thanh bình ngỡ cuộc sống rồi ra ai cũng hạnh phúc đủ đầy chẳng còn ngang trái tai ương ai ngờ cả xã hội ta lúc ấy lại đứng trước những vấn đề mới nảy sinh không kém phần phúc tạp. Một lần nhà văn Triệu Bôn tới thăm người bạn cũ nay là một thượng tá trưởng trại tù ông thấy rất nhiều người từng là đồng đội người là cán bộ sĩ quan người là lái xe thủ kho quản lý...có nghĩa là rất nhiều người lương thiện bỗng trở thành: công dân hạng bét của xã hội như mọi người đương thời nhìn nhận. - Lúc ấy tôi nghĩ ngay đến một hành động táo bạo mà trước đó mình chưa từng nghĩ tới - nhà văn Triệu Bôn tâm sự- tôi đã xin ông bạn trưởng trại tù cho được đóng giả tù nhân để tìm hiểu tâm tư nguyện vọng cuộc sống của những người đã mất quyền công dân này. Nghe đến đây ông bạn thượng tá trưởng trại giãy lên như đỉa phải vôi. Ông bạn tôi nói: "- Ông bé như cái kẹo vào đấy chúng nó om cho vài trận tan xương tội tôi mang chịu thôi" .Tôi kiên trì đề nghị mãi thấy ông bạn xuôi xuôi. Tôi đánh bài quyết định: " Cho mình vào 1 tuần mình sẽ biết ứng xử chắc anh em họ thương họ tha...gì mà sợ". Thế là ông bạn nhất trí cho tôi làm tù nhân không bản án. Chúng tôi tạo ra một cái cớ đủ để anh em tù họ tin là anh cán bộ tham ô tiền nhà nước bị lộ đi tù.Một tuần nằm trong tù tôi mới hiểu ra là ở đâu bao giờ cũng có người tốt hướng thiện. Đôi khi mình đang là người tốt tai hoạ ở đâu ập đến tai bay vạ gió vô tình hay cố ý khi xử xong "Được vạ má đã xưng" như các cụ ta từng nói. Mỗi người vào tù đều có hoàn cảnh riêng xô đẩy. Có người tốt rất tốt lái xe cả đời an toàn chỉ cần một tích tắc buồn ngủ gật đổ xe chết người thế là đi tù. Có người bị vu oan giá hoạ...đi tù. Có người bị cài bẫy...đi tù; có người làm to thất thế bị lợi dụng...đi tù vân vân và vân vân mỗi người mỗi tội trạng ít ai giống ai. Hết một tuần nằm trại giam ra tù nhà văn đến gặp ông bạn để cảm ơn. Và Triệu Bôn lại có một đề nghị trái khoáy làm ông bạn khó xử. Việc như sau: Nhà văn thương "các bạn" đề nghị với trưởng trại tù làm một bữa đơn giản để tạm biệt anh em tù cùng phòng tiền nhà văn chi. Đến lúc này thì ông trưởng trại tù lắc đầu quầy quậy: - Ông làm thế chết tôi. Chả là nhà văn Triệu Bôn lưu luyến. cảm thông số phận anh em trong tù chưa được ra nên đã đi mua một can rượu 5 lít một mũ cối lạc luộc mang về chiêu đãi anh em. Nể bạn vị thượng tá nọ lại một lần nhân nhượng nhưng với điều kiện uống rượu không để anh em tù nhân đánh nhau. Hai ông làm bản giao kèo bằng giấy hẳn hoi. Rồi sự việc cũng êm xuôi. Bữa chia văn giữa nhà văn và các trại viên diễn ra lưu luyến thân tình ấm áp tình người. Sau đận đi thực tế ấy nhà văn đã viết nên những trang văn mang hơi thở cuộc sống được bạn đọc ghi nhận yêu mến ngưỡng mộ trong đó có người viết bài này.
Hoá ra viết văn làm thơ sáng tạo nghệ thuật nhà nghệ sĩ kia cũng phải luôn nạp " nhiên liệu" như con người ta đói cần phải ăn để tồn tại - để những con chữ trang viết tác phẩm của mình không bị nhạt nhẽo vô hồn rỗng tuếch vô vị-phải không thưa bạn?

Hà Nội 1/1/2007 Nguyễn Anh Nông

(nguồn:xemsach.com)

NGUỒN: XEM SACH.COM VÀ NGUYỄN ĐẮC HOA

 

More...